Lorem ipsum dolor amet, consect adipiscing elit, diam nonummy.

Follow Us

Search

Light On

LÊ XUÂN TIỀN: ‘GIỜ TÔI MỚI NẾM CHÔNG GAI TRONG ĐỜI’

Diễn viên Lê Xuân Tiền gặp nhiều biến cố lớn khi tham gia ‘Anh trai vượt ngàn chông gai’, nhưng biết ơn chương trình đã giúp anh sống đúng cá tính, tìm lại chính mình.

Lê Xuân Tiền là một trong những gương mặt thu hút nhiều chú ý tại Anh trai vượt ngàn chông gai năm nay, tuy nhiên anh đã phải ra về sau công diễn 2 – sự dừng chân được nhận định là “sớm hơn mong đợi”.

Trò chuyện với Ngôi Sao trong chương trình Star of the Month số tháng 8, mỹ nam 30 tuổi trải lòng về kết quả bất ngờ, những kỷ niệm đáng nhớ và bước tiến trên con đường sự nghiệp sau khi tham gia show truyền hình thực tế đình đám.

Lê Xuân Tiền: 'Tôi chết lặng khi biết phải dừng chân quá sớm'

Những lời bộc bạch của Lê Xuân Tiền

– Lúc được thông báo mình phải “tốt nghiệp sớm”, anh trải qua dòng cảm xúc thế nào?

– Với tôi, đây là thông tin rất sốc vì tôi nghĩ mình đang làm tốt và có hành trình đúng nghĩa vượt chông gai. Từ lúc vào nghề, tôi gần như chưa bao giờ gặp những biến cố lớn trong cuộc sống. Nhưng khi tham gia chương trình, tôi bị rách cơ ngay công diễn solo đầu tiên, không đi lại hay cúi người được, đau đến mức không làm được gì hết. Bởi vậy, tiết mục Đường cong của tôi chỉ là một bài phiêu thôi. Biên đạo Tô Châu nói rằng với chấn thương như vậy, tôi không thể theo được bài dựng của bạn ấy nên cứ lên sân khấu rồi diễn dựa theo tình hình sức khỏe.

Trước đây, khi tôi còn là vận động viên, gặp chấn thương tương tự thì cần khoảng hai tuần để nghỉ ngơi. Phần cơ bị rách phải từ từ mới lành, sau đó tan máu bầm mới hết đau chứ không thể phục hồi ngay được. Trong khi chỉ còn hai ngày là đến buổi rehearsal, hôm sau diễn luôn, nên thôi có bao nhiêu chơi bấy nhiêu.

Với một người chưa biết hát, nhảy, chưa có kinh nghiệm trình diễn sân khấu mà lại gặp chấn thương lớn, tôi thấy cực kỳ áp lực. Hơn nữa, tôi thi cùng team nên rất sợ gây cản trở cho đồng đội. Anh Tùng Mint có chung năng lượng với tôi, sẵn sàng đón nhận mọi điều xảy đến. Còn anh Thuận Nguyễn gần như là người cố gắng nhất chương trình, đặt mục tiêu đến để chinh phục, quyết tâm đi thật sâu nên dành rất nhiều thời gian tập hát và nhảy. Tôi sợ bị đối lập với mọi người, nhưng may mắn ở công diễn solo đầu tiên, tiết mục của ba anh em tạo hiệu ứng tốt. Khán giả yêu thương gọi chúng tôi là “Team 3T”, “Team logo chương trình” đấy, chứ không dám nhận là nhóm “Anh tài Hào hoa” đâu, nghe cái tên rất áp lực vì chương trình quá nhiều người đẹp.

Đến công diễn 1, tôi lại nhận tin buồn về gia đình. Tôi phải chia tay ba, đó là biến cố lớn nhất. Tôi không hiểu tại sao chông gai cứ tìm đến mình trước những thời điểm quan trọng chỉ vài ngày. Tới công diễn 2, tôi ở tâm thế không còn gì để mất nên sẵn sàng chiến đấu, không ngại thử thách gì. Cuối cùng tôi không gặp sự cố gì hết thì lại tốt nghiệp luôn. Dường như khi mình vượt qua hết chông gai thì không còn gì để làm nữa hay sao ấy. Tôi hụt hẫng vô cùng, cảm giác u tối lắm.

Tôi biết khi tham gia cuộc chơi sẽ đến lúc phải dừng lại, nhưng thật sự không nghĩ mình ra về ở thời điểm đó vì tôi luôn cố gắng bằng 100% sức lực. Lúc được thông báo, tôi rất sốc. Tuy nhiên, tôi không thể để anh em buồn theo mình bởi họ còn phải thi đấu, nên tôi vẫn cố mang năng lượng tích cực đến với mọi người. Tôi ra về vui vẻ, nói với anh em rằng tôi cảm thấy dễ thở hơn khi người dừng chân là mình, do lúc ấy tôi không thể chịu đựng thêm sự mất mát nào nữa. Nếu trong nhóm có thành viên khác ra về, chắc tôi là người gục ngã trước. Nói chung, hôm đó là buổi tốt nghiệp “chết đứng và chết lặng” nhưng tôi vẫn cố tỏ ra mình ổn, “sâu trong nước mắt là biển rộng”.

– Trước khi bước vào “Anh trai vượt ngàn chông gai”, anh kỳ vọng mình đi được bao xa?

– Khi đăng ký tham gia chương trình, tôi không mang theo kỳ vọng gì cả. Tôi chỉ biết mình đến đây để thực hiện ước mơ của mình và của ba. Bấy nhiêu là đủ rồi. Nếu chỉ được góp mặt trong một công diễn, tôi vẫn thấy hạnh phúc vì được chạm vào ước mơ, làm hết khả năng và tận hưởng trọn vẹn hành trình. Đó là điều tuyệt vời nhất, còn đi được bao xa không quan trọng.

– Từng lỡ hẹn mùa 1 vì chưa đủ tuổi, đến mùa 2 lại phải dừng chân sớm dù tạo được hiệu ứng truyền thông khá tốt, anh cảm nhận ra sao về điều này?

– Mỗi khi nghĩ về chương trình, tôi không biết nên vui hay buồn. Tôi vui khi được thực hiện ước mơ, nhưng lại buồn do phải đối mặt nhiều vấn đề. Bây giờ, tôi cứ xem chương trình là nước mắt lại rơi, nhiều cảm xúc lắm.

Đến với Anh trai vượt ngàn chông gai, tôi chuẩn bị rất nhiều thứ. Ngay cả quần áo, đồ đạc cũng còn dư hai vali định mặc tới cuối. Tôi không nghĩ mình sẽ ra về sớm như vậy bởi thấy khán giả đang yêu thích, muốn nhìn thấy mình trên sân khấu, còn bản thân cũng đang chiến đấu bằng toàn bộ sức lực.

Nói chung, chương trình gắn với toàn kỷ niệm lớn trong đời tôi. Nào là chấn thương, phải chia tay ba, rồi dừng chân sớm. Khi tôi bắt đầu lấy lại năng lượng thì cuộc chơi kết thúc, nên nhắc tới show này thì vui có, buồn có, nhưng buồn nhiều hơn vui.

– Biến cố gia đình trong thời gian tham gia show ảnh hưởng thế nào đến anh?

– Tôi chưa bao giờ nghĩ chuyện đó sẽ xảy ra, vì mọi thứ đến quá sớm. Ba tôi còn trẻ, trước đó cũng không có bệnh nền hay vấn đề sức khỏe nghiêm trọng. Từ lúc tôi biết tin ba nhập viện đến khi phải rời xa ông chỉ cách nhau vài tiếng. Tôi phải lo mọi thứ cho ba và còn chuẩn bị bài thi nữa. Hôm ông nhập viện cũng đúng ngày nhóm tôi ráp đội hình và tập nguyên bài. Tôi không biết mình có làm nổi không, thực sự lúc đó muốn bỏ cuộc vô cùng.

Tôi thông báo với các đồng đội rằng mình lên trễ một chút, hoặc không đến được vì có việc gia đình. Thực ra tôi vẫn nghĩ mình sẽ có mặt, bởi xưa giờ tôi chưa từng thấy ba nằm viện nên rất chủ quan, nghĩ chắc không sao đâu. 3h người thân báo ba nhập viện, trong khi 4h là lịch cả đội tập cùng nhau. Tôi tính khoảng 5h mình đến cũng được bởi mọi người sẽ luyện tới 10h. Ai ngờ vừa vào viện là tôi nhận tin xấu luôn.

Lúc đó tôi nản lắm, vì tham gia chương trình với mong muốn được thực hiện ước mơ của mình và ba. Từ trước tới nay, tôi từng làm vận động viên, người mẫu, kinh doanh, diễn viên. Với những việc đó, ba chỉ hỏi tôi có gặp khó khăn gì không, chứ chưa bao giờ tôi thấy ông có niềm khao khát lớn như chuyện nghe tôi hát. Mỗi lần ngồi ăn uống với nhau, ba hay nói: “Sao con không học hát đi? Tham gia chương trình nào đó, đứng trên sân khấu hát cho ba nghe với”. Tôi nghe nhiều lần đến mức in hằn trong đầu, và cảm giác như mình chưa từng làm được gì cho ông. Dù đang có những thành công nhất định, tôi thấy đó không phải là điều ba thích nhất. Ông rất vui, nhưng có lẽ chưa đủ hạnh phúc. Việc tôi tham gia chương trình ca hát mới khiến ba mãn nguyện.

Khi Chị đẹp đạp gió rẽ sóng ra mắt, tôi ước phái nam cũng có một chương trình giống vậy. Đến lúc Anh trai vượt ngàn chông gai mùa 1 xuất hiện, tôi lập tức đăng ký nhưng được thông báo chưa đủ tuổi, vì năm đó chương trình yêu cầu thí sinh trên 30, còn tôi mới 28 thôi. Năm nay có mùa 2, tôi nghĩ phải tham gia bằng mọi giá.

Góp mặt ở chương trình, tôi giữ bí mật với ba, dự định khi công diễn đầu tiên lên sóng sẽ mời ông đi ăn rồi tạo bất ngờ. Nhưng cuối cùng ba lại không đợi được tôi. Lúc đó tôi rất buồn, áp lực và chán nản, cảm giác mọi thứ vô thường lắm, như mình đang tạm bợ ở nơi nào đó. Thậm chí có lúc tôi không còn tin tưởng vào cuộc sống nữa.

– Giai đoạn đó, các “anh tài” khác chia sẻ với anh ra sao?

– Tôi nhắn vào group “Nhà Mỹ nam”, nhờ đội trưởng BB Trần sắp xếp cho mình một line nào đó mà tôi chỉ cần xuất hiện trên sân khấu thôi. Lúc ấy chỉ còn 5 ngày là tới công diễn, mọi người đã tập xong ngày đầu tiên, còn tôi cần khoảng 4 ngày để lo việc gia đình rồi mới có thể trở lại. Xong thủ tục cho ba thì tới buổi rehearsal luôn, tôi không thể theo kịp một bài dựng có quá nhiều thứ như Buông tay của “Nhà Mỹ nam”.

Nhưng mọi người vẫn nói không sao. Duy Khánh bảo tôi cứ lo cho ba mẹ đi, đừng sợ, tôi không tập được tới đâu thì cả team sẽ giúp tới đó. Còn anh BB Trần kiên quyết rằng mọi người đã bàn bạc, dựng bài và thống nhất với nhau từ đầu thế nào thì sẽ giữ tới phút cuối cùng. Tôi ra sân khấu mà không làm gì cũng được, nhưng anh vẫn giữ cho tôi line đó, chỉ cần tôi xuất hiện trên sân khấu là thành công rồi.

Lúc tôi muốn sụp đổ nhất thì được cả nhóm vực dậy. Anh Thuận Nguyễn cũng nói lúc nào tôi rảnh cứ nhắn, anh sẽ đến tập cùng, bởi anh ấy chắc chắn là người ôn bài kỹ nhất và luôn sẵn sàng kèm tôi. Mọi người khiến tinh thần tôi cực kỳ vững. Cảm giác như mình đứng ở bờ vực, đang trượt xuống từ từ thì cả team kéo lên để tôi quay lại và tiếp tục chiến đấu. Điều đó giống như liều thuốc tinh thần cực lớn từ “Nhà Mỹ nam”. Cảm ơn mọi người rất nhiều!

Sau khi lo xong việc cho ba, tôi trở lại tập trong ngày rehearsal. Kết thúc buổi đó, mấy anh em vào phòng nhảy kèm tôi tới tấp vì hôm sau diễn luôn. Rất may là lúc lên sân khấu, kiểu như bản năng sinh tồn trỗi dậy, tôi tập trung 100% và làm được từ đầu tới cuối, không vấp gì cả. Cũng nhờ chương trình, tôi phát hiện bản thân có khả năng trình diễn.

– Lê Xuân Tiền thường gắn với hình ảnh lịch lãm, an toàn, thậm chí bị nhận xét “hơi nhạt”, nhưng vào show lại gây chú ý với những câu nói tỉnh bơ và được gọi vui là “anh tài thoại sảng”. Vì sao trước đây khán giả hiếm khi được thấy phiên bản này?

– Thật sự đây mới đúng là tôi, bạn bè thân thiết đều biết điều này. Khi được thực hiện ước mơ, tôi trở lại là chính mình, không phải gồng gì cả.

Từ trước tới giờ, tôi cảm giác mình chưa có được sự thoải mái này. Không hiểu sao mỗi khi đứng trên sân khấu hát và nhảy, tôi thấy sướng cực kỳ. Có những lúc cạn kiệt sức lực rồi, chỉ cần được trình diễn là tôi như nạp đầy pin. Năng lượng này theo tôi suốt cả chương trình, như cá gặp đúng nước vậy. Hoặc một cái cây rất đẹp ở xứ lạnh, khi đưa về vùng đất nóng thì không thể đẹp được, nhưng may quá, tôi tham gia chương trình giống như cái cây được trả về xứ lạnh, là chính mình nên rất thoải mái.

Còn khi đóng phim, tôi thường được chọn vào những vai an toàn. Cứ mặc suit là gọi Lê Xuân Tiền đến casting. Chắc đó là bài toán về kinh tế, người ta sẽ chọn diễn viên an toàn trước đã. Thực ra tôi đang chờ đợi những vai phức tạp hơn, thay đổi màu sắc, nhưng trong quá trình chờ thì tôi cũng phải nhận vai khác để tồn tại chứ, nếu không là mất tích luôn. Dù vậy, trộm vía những vai nam chính của tôi đều khá tốt. Đó là điều may mắn.

Ngoài ra, khi xuất hiện ở nơi nào mà tôi ít nói, nghĩa là mình cảm thấy “không hợp nguồn nước”, ngột ngạt quá, dường như không thể thở được chứ chưa nhắc đến việc nói nhiều. Trước đây, tôi còn nhỏ tuổi nên khi tham gia chương trình nào đó cũng hơi rén, bởi các anh chị đồng nghiệp lớn quá, tôi sợ mình đôi lúc giỡn hớt không phù hợp. Còn bây giờ tôi đã 30, có lẽ đủ tuổi cũng như trải nghiệm để tham gia bất cứ cuộc trò chuyện nào. Từ giờ trở đi, đây mới đúng là Lê Xuân Tiền.

– Anh cảm thấy thế nào khi đã có fan club mang tên “Lì Xì” sau hơn một thập kỷ bước vào showbiz?

– Tôi vốn rất ngại lập FC vì nghĩ mình là người bình thường thôi. Tôi cũng trân trọng và ngưỡng mộ nhiều công việc khác chứ không riêng showbiz. Thấy khán giả yêu thương, luôn dõi theo hành trình và có mặt ở những nơi mình đến, tôi vui và biết ơn lắm. Tuy nhiên, tôi cũng lo việc đó ảnh hưởng đến cuộc sống của mọi người. Tôi vẫn muốn các bạn dành thời gian làm việc nhiều hơn, để chúng ta có thể ủng hộ nhau nhưng cuộc sống phải ổn định trước đã. Do vậy, dù nhận được nhiều yêu cầu, tôi vẫn chưa lập FC.

Đến khi tham gia Anh trai vượt ngàn chông gai, mọi thứ vượt giới hạn rồi, tôi phải lập FC để mọi người có một nơi chính thống theo dõi thông tin, đồng hành và ủng hộ mình. Mấy bạn rất dễ thương, sẵn sàng kêu gọi nhau làm những điều tốt cho Lê Xuân Tiền. Tôi rất vui khi hành trình này mang đến FC “Lì Xì” đáng yêu.

– Mặt khác, anh thấy mình phải đánh đổi thứ gì khi tham gia chương trình?

– Tôi nghĩ mình chỉ “đánh mất” năng lượng tiêu cực, tiễn đi 20 kg, bỏ lại những suy nghĩ xấu, sự an toàn quá mức và việc không được là chính mình. Hành trình này rất tuyệt vời, dù mỗi khi nghĩ tới lại thấy nước mắt. Ngộ lắm, có những cảm xúc tôi không lý giải được. Nhưng tôi thật sự biết ơn chương trình vì đã giúp bản thân thực hiện ước mơ và được trở lại là chính mình.

– Sức hút từ sân chơi này tác động thế nào đến định hướng công việc của anh?

– Tôi khá bất ngờ khi sau chương trình, mình được mời đi hát. Biểu diễn ở phòng trà luôn nha. Anh trai vượt ngàn chông gai cũng thu live nên tôi nghĩ việc đó không khó, vấn đề chỉ là khán giả hay đơn vị tổ chức có dám không. Và mọi người đã dám rồi đó. Tôi được book tận 5 đêm liên tiếp, đó là điều quá wow, trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ tới.

Được mời thì tôi rất vui vì mọi người đang ghi nhận những gì mình làm, nhưng cũng áp lực bởi không biết có dễ thở hơn trong cuộc thi hay không. Nếu có cơ hội, tôi sẽ thử và cố gắng hết sức. Tôi không phải ca sĩ chuyên nghiệp nên chắc chắn phải tập luyện rất nhiều. Hy vọng nếu thấy tôi hát ở phòng trà hay sự kiện, khán giả sẽ đón nhận theo hướng giải trí và truyền cảm hứng, đừng đặt nặng yếu tố chuyên nghiệp. Mọi người mời tôi vì muốn năng lượng này lan tỏa chứ không phải để giọng hát này xoa dịu ai cả.

Ngoài ra, các vai diễn tìm đến tôi cũng bắt đầu thay đổi, kịch bản mang hơi hướng khác trước đã xuất hiện, khiến tôi rất vui.

– Nhìn lại chặng đường hơn 10 năm qua, đâu là cột mốc anh tâm đắc nhất trong sự nghiệp?

– Trộm vía, tôi thường có khởi đầu rất tốt, gặp nhiều thuận lợi. Ngày xưa tôi tập Taekwondo, một vận động viên muốn thi đấu phải tập luyện khoảng hai năm, còn tôi chỉ mất 6 tháng. Cũng hay lắm, chỉ với hai đòn đá sau nửa năm tập, tôi đã có huy chương bạc quốc gia ở giải đầu tiên mình tham dự. Khoảng ba tháng sau, tôi ghi danh giải thứ hai thì vô địch luôn. Cảm giác hành trình đoạt huy chương vàng quốc gia quá nhanh luôn ấy.

Lĩnh vực người mẫu cũng vậy, tôi vừa chập chững vào nghề đã được làm chàng thơ của nhà thiết kế Đỗ Mạnh Cường, mọi thứ lập tức mở ra. Với những lời mời diễn thời trang, tôi thường được giao vai trò mở màn, kết show hoặc vị trí quan trọng. Rồi chụp lookbook thì không đếm xuể.

Tiếp theo, tôi lấn sân điện ảnh. Ban đầu tôi nhận được nhiều lời mời casting rồi trượt hết. Nhưng chỉ sau hai tháng quyết tâm luyện diễn xuất, tôi được giao vai chính đầu tay và lập tức lọt vào nhóm “diễn viên trăm tỷ” với phim Gái già lắm chiêu 2. Đó cũng là con đường rất thuận lợi.

Đến khi tham gia Anh trai vượt ngàn chông gai cũng thế. Dù gặp nhiều biến cố, tôi vẫn xem chặng đường vừa qua là thuận lợi. Lĩnh vực âm nhạc khó lắm, chưa chắc hát tốt đã được khán giả yêu thích. Tôi thì giọng không quá hay, nhảy chưa ấn tượng nhưng mọi người đang đón nhận nhiệt tình. Đây là may mắn của tôi.

Nếu tổng kết 10 năm qua, cột mốc nổi bật nhất với tôi vẫn là vai Jack trong Gái già lắm chiêu 2. Khi ấy, mọi người chúc mừng tôi rất nhiều. Đợt đi cine tour ở miền Tây, tôi thấy cả trăm chiếc xe máy chạy xung quanh ôtô của đoàn phim. Cảm giác ấy khủng khiếp lắm, lần đầu tiên tôi được yêu thích đến vậy. Đó là kỷ niệm không thể quên.

Hiện tại, tôi có 10 năm kinh nghiệm rồi nên sẽ làm mọi thứ khác đi. Một thập kỷ trước, tôi bắt đầu bằng sự sung mãn, sau đó gò mình để sống ổn định. Bây giờ được trở lại là chính mình, tôi thấy hừng hực lửa nghề, sẽ làm hết những gì có thể và đáp ứng các mong muốn của khán giả.

Lê Xuân Tiền sinh năm 1996 tại Đăk Lăk (Phú Yên cũ), cao 1,85 m với thân hình 6 múi rắn rỏi. Anh xuất thân là vận động viên Taekwondo chuyên nghiệp, từng vào top 20 khu vực miền Trung tại Vietnam’s Next Top Model 2015. Tháng 12/2015, mỹ nam xuất hiện trong show “Love” của Đỗ Mạnh Cường, sau đó liên tục cộng tác và trở thành chàng thơ của nhà thiết kế 8X.Năm 2018, Lê Xuân Tiền lấn sân điện ảnh thành công với vai Jack trong phim Gái già lắm chiêu 2, đóng cặp Ninh Dương Lan Ngọc. Sau đó, anh tiếp tục ghi dấu ấn qua nhiều dự án như: Gái già lắm chiêu 3Cô gái từ quá khứTrại hoa đỏNụ hôn bạc tỷThẩm mỹ viện âm phủ. Gần đây, Lê Xuân Tiền tham gia chương trình Anh trai vượt ngàn chông gai mùa 2. Ngoài ra, anh còn thử sức kinh doanh, hiện làm chủ câu lạc bộ bi-a có 4 chi nhánh tại TP HCM.